Trên lớp học đầu tiên ghi chép hộ, Baek Seong-hyeon đưa ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ji Yu-hwan, người mà cậu chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ gặp được trên con đường đầy hiền lành của mình. Giọng nói trong trẻo của Ji Yu-hwan đan xen với những lời giảng bài của giáo viên, tạo ra một âm nhạc lạ thường nhưng quen thuộc trong trí óc của Baek Seong-hyeon.
Dần dần, cậu nhận ra rằng, không chỉ vẻ ngoài vô cùng bí ẩn của anh, mà bản thân Ji Yu-hwan cũng chứa đựng nhiều khía cạnh đáng khám phá. Chàng thi sĩ khiếm thính đằng sau lớp vỏ lạnh lùng vốn dĩ, lại là một con người ấm áp, biết lắng nghe và đồng cảm với những cảm xúc sâu thẳm được Baek Seong-hyeon giấu kín suốt bao năm.
Và từ đó, mỗi buổi học văn chương trở nên đặc biệt hơn đối với cả hai người. Baek Seong-hyeon không chỉ ghi chép những dòng lời của Ji Yu-hwan mà còn âm thầm tiếp nhận vào lòng những vần thơ trong veo mà anh sáng tác. Còn Ji Yu-hwan, với ánh nhìn đầy ý nghĩa, thấu hiểu tâm tư của Baek Seong-hyeon hơn cả chính cậu.
Mỗi lời thoại, mỗi cái nhìn, mỗi cử chỉ từ hai người như những dấu chấm và dấu phẩy, đan xen vào nhau, tạo nên một bức tranh văn chương đẹp đẽ và đầy cảm xúc. Sự hiểu biết và chia sẻ không từ ngữ được trao đổi giữa họ đã kết nối hai tâm hồn cô đơn thành một, tạo nên một tình yêu tràn ngập những khao khát và hy vọng từng giọt mực trên giấy trắng của cuộc đời.