Trên con đường rợp bóng cây cao, cậu thanh niên tên Nam bước đi trong cơn mưa bất chợt. Áo mưa che phủ gọn lưng, giày ướt nhẹ nhàng làm tiếng lấp lánh trên lối đi vắng vẻ. Nam cảm thấy lòng bồi hồi, từ ngày đó họ không còn nói chuyện với nhau nữa.
Dưới bóng tối của mưa, Nam nhớ người kia, người ấy chính là anh chàng cùng lớp tên Khải. Họ từng mặn nồng, hạnh phúc trong mối quan hệ đẹp đẽ và say đắm nhưng một biến cố đã làm họ dần xa cách. Nam không hiểu vì sao mình lại giấu kín tình cảm, cố gắng lánh xa Khải khiến cho họ dường như chẳng còn cơ hội nào để hiểu nhau hơn.
Tâm trạng của Nam hỗn loạn, từ trách móc chính mình đến buồn bã. Khi bước vào căn nhà xinh xắn cũ kỹ, bức tường vẽ lại hình bóng đôi tình nhân hạnh phúc. Nam không thể kìm nén nổi nỗi buồn, bật khóc giữa dòng mưa. Những giọt nước mắt hòa lẫn với những cơn mưa rả rích, làm ướt mái tóc và lấp lánh trong ánh đèn dây.
"Bí mật tình yêu của chúng ta, liệu có thể trở lại?" Nam thầm tâm nghĩ. Điều gì đã cản trở họ khơi dậy tình cảm dành cho nhau, có phải do cậu đã tự giam mình trong vỏ ốc hay chỉ đơn giản là sự hiểu lầm? Để tìm ra câu trả lời, Nam quyết định sẽ bước tiếp, mở lòng và tìm lại chính mình.